Lời Trần Tình Cuối Mùa Thu. Một cơn giông đã lướt nhanh qua thành phố đêm qua, và cuốn theo nó những chiếc lá xơ xác còn lại cuối mùa. Sau cơn giông, chỉ còn lại lác đác một vài chiếc lá trên những nhánh cây trơ trụi, còm cõi, cố bám lấy sự sống mỏng manh cuối đời. CHÙM THƠ "NẮNG" CỦA LÊ VĂN TRUNG. NẮNG Sáng hôm nay, trời trong, rất trongLòng tôi như một dải mây hồngBay trong sương nắng, vương trên láNhuộm xuống vườn xanh, hoa ngát hương Sáng hôm nay, trời xanh, rất xanhLòng thơm như một đóa hoa quỳnhNhà ai nở mấy nhành Ngọc Đài: 21242.00: Chuyện ba mùa mưa: Tuấn Cảnh: 21240.00: Chuyện ba mùa mưa: Khả Tú: 21239.00: Chuyện ba mùa mưa: Hồng Trúc: 21322.00: Chuyện một chiếc cầu đã gẩy: Nhã Thanh: 21231.00: Chút tình đầu (tân cổ) Kim Tử Long, Cát Tiên: 21229.00: Chút nắng mùa đông: Lê Quang: 21226.00: Chút Hơn thế nữa, cô gái Hải Dương cũng ghé qua vườn hoa oải hương thảo tím ngắt và vườn hoa hướng dương khoe sắc rực rỡ vào mùa hè đầy nắng. Ngọc thích cảm giác được hòa mình giữa sắc hương của hoa, khi ấy cô cảm thấy cuộc sống cứ chầm chậm trôi đi, muộn Dòng sông uốn khúc nắng hè thênh thang" (Em về) Thời gian trôi, ngày tháng trôi, tuổi xuân cũng dần trôi. Chẳng mấy chốc mà đã thoáng qua nửa đời người. Quê hương vẫn biền biệt xa xăm, làm sao lòng người có thể vui. Tóc dần nhuộm trắng mầu sương tuyết, bước chân đi đã run, chẳng biết bao giờ mới có dịp được trở về chốn cũ: "Quay đi quay lại đã già Vay Tiền Nhanh. Mùa mưa lần trước anh về đây ghé thăm tôi Tình xưa bạn cũ gặp nhau đêm ấy mưa rơi. Tách cà-phê ấm môi, Mình ngồi ôn lại những phút vui trôi qua mất rồi Này cây phượng vĩ bên đường che nắng ban trưa Này con đường dẫn vào sân ga tắm trăng mơ. Mái trường ngày ấu thơ, Và nay căn nhà vắng nằm cạnh nhau nghe đêm mưa. Hai đứa vui, Chưa vơi tâm sự hôm sau anh lên đường Tôi tiễn anh... Như bao anh hùng hiên ngang ra sa trường Vì yêu quê hương anh lặng lẽ bước chân đi Vì thường non sông tôi gạt nước mắt phân ly Từng cơn mưa vẫn rơi não nề Anh nói một năm nữa anh về... Mùa mưa lại đến tôi mừng vui đón tin anh Đèn khuya một bóng nhìn mưa rơi suốt năm canh Nghĩ rằng tôi vắng anh... Vì nghiệp trai còn đi giữ quê hương cho chúng mình... Nhiều khi chờ sáng nghe lòng thao thức canh thâu Đường ga nhỏ bé nằm đợi mong đã bao lâu Tiếng coi đêm lướt mau Đoàn tàu đi về mãi mà bạn thân tôi nơi đâu? Ca sĩ Thu Hiền Quê em hai mùa mưa nắng, Hai thôn nghèo nối liền bờ đê, Từng lũy tre xanh nghiêng nghiêng chiều hè, Như bức tranh gợi tình quê đậm đà. Lời ru con tiếng võng đong đưa. Ai chờ ai thương dòng nước u buồn. Trăm năm nuôi tình khôn lớn Quê hương là sữa mẹ đợi con. Ruộng lúa nương dâu chân quen đường mòn, Ôi khói lam chiều tình quê dạt dào, À à ơi câu hò ca dao, như lời mẹ ru từ lúc ban đầu. Ơi ầu ơi ví dầu thương những con đò bên hàng dừa xanh, Thương nhiều chiếc áo bà ba, Kêu kình gánh lúa lúc tan chợ chiều, Bên mái tranh nghèo nghe bìm bịp kêu nước lớn nước ròng... Thương đêm trăng rằm soi lúa Âm thanh vọng giã gạo chày trôi, Đẹp lắm quê hương trăng thôn tuyệt vời Câu hát thay lời tình yêu ngọt bùi. Dù xa xôi nhớ ngày trong nôi, nghe tình quê hương gọi mãi trong đời. LƯỢT XEM 1316 Loading... PRINT Hướng dẫn đệm hát bài Gợi nhớ quê hương Hợp âm trong bài Chế độ luyện tập Print Quê [Am] em hai mùa mưa nắng Hai thôn nghèo nối liền bờ [Dm] đê Từng lũy tre [G] xanh nghiêng nghiêng chiều [Am] hè Như bức tranh gợi tình quê đậm đà Lời ru [D] con tiếng võng đong [Am] đưa Ai chờ ai [E7] thương giòng nước u [Am] buồn. Trăm [Am] năm nuôi tình khôn lớn Quê hương là sữa mẹ đời [Dm] con Ruộng lúa nương [G] dâu chân quen đường [Am] mòn Ôi khói lam chiều tình quê dạt dào À à [D] ơi câu hò ca [Am] dao, như lời mẹ [E7] ru từ lúc ban [Am] đầu. Ơi hò [Dm] ơi ví [Am] dầu thương những con [Dm] đò bên hàng dừa [Am] xanh Thương nhiều chiếc áo bà [Dm] ba Vai nặng gánh [E7] lúa lúc tan chợ [Am] chiều Bên mái tranh nghèo nghe bìm bịp [Dm] kêu nước [E7] lớn nước [Am] ròng. Sương [Am] đêm trăng rằm soi lối Âm thanh dầm giã gạo chày [Dm] đôi Đẹp lắm quê [G] hương thôn trăng tuyệt [Am] vời Câu hát thay lời tình yêu ngọt bùi Dù xa [D] xôi nhớ ngày trong [Am] nôi Nghe tình quê [E7] hương gọi mãi trong [Am] đời Bài hát Quê Em Mùa Nước Lũ - Hương Lan Không còn con sông nước dâng tràn lên bãi bồi. Anh về quê em khắp nơi như là biển khơi. Chập chờn mái tranh ngôi lên giữa ngọn triều dâng, những đàn gà con chơi vơi đứng nhìn trời xanh. Bao ngày trôi qua lũ cao dâng thêm nữa rồi, không còn nhận ra tiếng ai đi tìm người thân. Mẹ ngồi dưới mưa tay ôm ấp trẻ lạnh câm, xóm làng chìm trong bao la những nỗi đau này. Ôi! Nước lũ dâng cao, nước lũ dâng cao, dâng theo bao nỗi sầu đau. Ôi ! Nước tràn bờ đê, nước tràn bờ đê, tan thương khắp một miền quê. Bên bờ đê cao mái tranh tạm che kiếp người. Ơi đồng bằng ơi ! Biết bao thân phận nổi trôi. Còn một trái tim ai ơi nhớ lại miền Tây, nhiễu điều mà thương dân ta lắm nỗi đoạn trường.

quê em hai mùa mưa nắng ngọc sơn