Trót lấy nhầm công chúa Chị dâu, em chồng đử u ngại là m dâu . Thanh Hằng, một bữa toát mồ hôi tâm sự với bạn chuyện cô em chồng tương lai đã cứu cô khử i một bà n thua trông thấy. Hôm đó chà ng đưa nà ng vử nhà chơi. Bà mẹ chồng muốn thử­ tà i cô dâu Ngốc manh công x bình phàm thụ, sủng, ấm áp, HE, dễ thương, ngốc manh, thụ sủng côngNhân vật chínhTriệu Th đọc truyện [ Boylove] ( hoàn) Cưới Nhầm Chồng Ngốc được đăng bởi DennyMocNhi2 Vay Tiền Nhanh. Thể loại Ngốc manh công x bình phàm thụ, sủng, ấm áp, HE, dễ thương, ngốc manh, thụ sủng côngNhân vật chính Triệu Thừa Vũ x Chu Tử Nha Khi Chu Tử Nha vừa tròn hai mươi tư tuổi sống ở quê thì vì muốn kiếm sống mà cậu đã lên thành phố, nhưng cách đây bốn tháng, nhà hàng nơi cậu làm đã phá sản, tiền lương còn chưa được nhận thì đành phải chấp nhận sự thật là mình đã thất nghiệp,không những thế vì nợ bốn tháng tiền phòng trọ mà bị bà chủ đạp ra khỏi nơi ở hiện tạiTrong lúc lang thang ngặm nhắm mỗi buồn thì vô tình thấy nhà họ Triệu dán bản thông báo tìm người ở, yêu cầu rất đơn giản, chỉ cần chăm sóc tốt và yêu thương cậu chủ nhỏ là được, tiền lương 2000 ngàn một tháng, bao ăn ở!!!Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh mà, Chu Tử Nha lặp tức gõ cửa nhà người ta để xin việc làm, ấy thế mà trúng tuyển thật, chỉ có điều là sau khi kí hợp đồng, cậu liền muốn khóc không ra nước mắt!!Khoan!!! có gì đó sai sai!!Cậu chủ nhỏ ở chỗ nào chứ?? rõ ràng đây là một nam nhân đẹp trai, cao lớn mà!! Riêng chỉ có cái đầu là chỉ bằng với đứa trẻ mười tuổi thôi!! hơ hơ hơ!! và hắn còn gọi cậu là vợ nữa chứ!!!!Chu Tử Nha muốn hủy hợp đồng, nhưng mà nhìn giá tiền phải đền bù, đành phải ngậm đắng nuốt cay mà làm việc thôi TvT-*****-Triệu Thừa Vũ cười ngốc, chạy đến ôm cậu vào lòng nói- Vợ hôm nay chúng ta đi chơi nhé!!! Chu Tử Nha nghiến răng nghiến lợi gầm gừ đáp lại- Im ngay!! ai vợ của anh hả??Vợ lại nỗi giận rồi mắng mình, khiến một Triệu Thừa Vũ ngây thơ liền mếu Hùng đưa nhi đến một nơi ở mới. Nơi mà không một ai có thể đến và đưa nhi đi. Một nơi mà hùng đã chuẩn bị để bắt cóc nhi đến. Nhưng giờ là nhi tự nguyện. Nơi này là một vùng nông thôn hẻo lánh. Cách nhà cũ gần 300km. Nhà cũ đã được bán. Một phần mua nhà, một phần mở cửa hàng tạp hóa Hùng bây giờ vẫn chưa tìm được công việc ổn định sau khi từ bỏ công việc cũ. Vì hầu hết thời gian đều dành để theo dõi nhi Bây giờ đưa được nhi đi rồi. Anh ta sẽ không cần suy nghĩ gì nữa - anh à. Nhà mình chuyển đến đây từ khi nào vậy. Sao em lại không biết. Còn nữa. Những người hôm qua là ai. Sao họ nói chuyện lạ quá - à. Nhà mình chuyển đến đây lâu rồi mà vợ. Hôm qua chồng đưa vợ về đấy chơi. Do bị tai nạn nên mới phải đưa vợ vào bệnh viện. Còn hai bố con họ chắc nhận nhầm người Hùng tìm đại vài lý do vớ vẩn cũng có thể lừa được nhi. Vì trong quá khứ nhi hiền lành lại có chút ngốc nghếch. Luôn tin chồng tuyệt đối nên mới bị người ta đối sử tệ bạc - thì ra là vậy. - thôi mình mau vào nhà thôi vợ Bà hoa thấy con trai đưa được con dâu về thì mừng ra mặt. Vì bây giờ bà ta thừa biết cả đời bà ta có đi tìm cũng không thể tìm được con dâu tốt như nhi. Do được hùng dặn từ trước nên phối hợp diễn trò rất tốt - trời ơi. Con dâu của tôi. Tội nghiệp. adidaphat, cảm ơn trời phật phù hộ. Không sao là tốt rồi Nhi ngây người trước sự hồ hởi của mẹ chồng. Vì trong trí nhớ của cô mẹ chồng cô không phải như vậy - thôi vào nhà nghỉ đi con. Mẹ sẽ làm hết nên con không cần lo. Cứ nghỉ ngơi đi - dạ như thế đâu được ạ - bảo nghỉ thì cứ nghỉ đi. Đợi khỏe rồi phụ sau Nhi vâng vâng dạ dạ rồi đi vào trong. Dù là ở nông thôn nhưng vẫn là căn nhà hai tầng. Sân vườn lại vừa rộng vừa mát. Là một ngôi nhà rất đầm ấm. Những ngày sau đó nhi luôn được chiều chuộng như một bà hoàng. Mẹ chồng đến nói nặng một câu cũng không có Trong khi ở đây vui vẻ nói cười. Thì ở một nơi khác có một người thần trí như điên loạn. Hoàng không thể khống chế tìm kiếm cô ngày đêm. Tìm đến nhà thì nhà đã bán. Báo công an thì người ta không giải quyết. Vì họ bảo không có chuyện chồng bắt cóc vợ Huy động tất cả các mối quan hệ, đã tìm kiếm suốt mấy ngày vẫn không tìm thấy. Cứ như họ đã hoàn toàn biến mất Con bé thủy tiên thì ngày nào cũng khóc. Nó vào phòng nhi để ngủ. Ôm áo nhi mặc mỗi tối để đỡ nhớ. Nó cứ nhìn ảnh nhi rồi xin lỗi. Nhìn con bé thực sự rất tội nghiệp Ngọc hà ngày nào cũng đến trước cửa nhà, kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng không một ai trong hai bố con hoàng để ý. Cô ta cứ như một thứ gì đó có thể gây truyền nhiễm khiến người ta phải xa lánh - thủy tiên con đứng lại cho mẹ Thủy tiên không hề có ý dừng lại. Trong lòng nó bây giờ đã đầy ắp nỗi buồn, ân hận và nhớ nhung dành cho cô nhi của nó. - nếu con không đứng lại. Mẹ sẽ tự tử chết ngay lại chỗ này Con bé dừng lại. Nó quay lại nhìn cô ta bằng đôi mắt vô hồn, trống rỗng - mẹ có chuyện gì - con gái à. Con nghe mẹ nói một chút thôi có được không. Mẹ xin con đấy - mẹ nói nhanh đi. Con phải vào nhà học bài nữa - mẹ thương con thật mà. Tất cả những tình cảm mẹ dành cho con đều là thật - nhưng những gì mẹ nó đều là những lời nói dối - mẹ là mẹ con mà. Chính mẹ mới là người mang nặng đẻ đau, mẹ mới là người cho con bú sữa mẹ chứ không phải ai khác - ví vậy mà mẹ cho mình cái quyền được bỏ rơi con sao. Mẹ tự cho mình cái quyền làm tổn thương com hết lần này đến lần khác. Bố hoàng đã nói hết cho con nghe rồi. Thôi mẹ về đi Vì không có mẹ từ nhỏ nên thủy tiên được cho học tất cả các lớp phát triển tư duy bên nước ngoài. Con bé đã trưởng thành hơn rất nhiều những đứa bé khác cùng tuổi. Nhưng có lẽ đó là điều nó không hề mong muốn. Niềm khao khát lớn nhất của nó chính là được vô tư, ngây ngô như những đứa trẻ bình thường khác Nó không nói thêm gì nữa mà đi luôn vào nhà. Để ngọc hà đứng ngoài tức trào bọt mép, miệng lẩm bẩm - đúng là bố nào con đấy. Đúng là một lũ máu lạnh Cô ta không hề nghĩ tới lý do vì sao bản thân lại bị đối sử như vậy. lòng tham lam, sự ích kỉ chính là thứ phản bội lại cô ta ***** Mấy ngày nay nhi cảm thấy trong người không được khỏe. Cảm giác nôn nao bồn chồn trong người. Thi thoảng lại muốn ói. Nhận thấy sự bất thường trong người nên nhi bảo hùng chở đi khám - chồng ơi. Chồng xem này. Cuối cùng mình cũng có em bé rồi Nhi cầm tờ giấy siêu âm trong tay, hạnh phúc ôm lấy hùng, đưa tờ giấy ra trước mặt hùng, nở nụ cười vui vẻ Hùng nghe thấy hai từ có thai, khuôn mặt lập tức trở nên tối sầm. Dựt tờ giấy từ tay nhi để xem. Dòng chữ " thai 8 tuần " khiến anh ta cay cú vò nát tờ giấy, ném mạnh xuống đất Nhìn thái độ của hùng nhi cảm thấy run sợ. Đây không phải là điều cả hai luôn mong muốn hay sao - có chuyện gì vậy. Sao anh lại như vậy với con của chúng ta chứ Hùng nhìn nhi bằng ánh mắt đầy căm hận. Nhi chưa bao giờ sợ hãi như lúc đó. Cái cảm giác muốn bỏ chạy cứ thôi thúc khiến cô không thể suy nghĩ mà chỉ biết lao đầu về phía trước mà chạy Nhưng nhi sao có thể chạy nhanh bằng anh ta được. Chỉ vài phút sau anh ta đã bắt được nhi. Gịong đay nghiến - nói đi. Cô đã ngửa ra cho thằng chó đấy chơi bao nhiêu lần rồi. Khốn kiếp. Cô đúng là một con đĩ lăng loàn - hùng. Anh nói gì em không hiểu. Em đã làm gì sai. Sao anh lại nổi giận với em chứ. Em đang mang thai đứa bé con của chúng ta mà - con của chúng ta Hùng ngửa mặt lên trời cười như điên dại. Trong góc hành lang bệnh viện có một người đang sợ hãi đến tột cùng. Lại có một kẻ mất hết kiểm soát, không còn chút tính người cứ nhằm người đối diện mà đạp - con khốn nạn. Sao mày dám để có thai với thằng chó đấy. Hôm nay tao sẽ giết chết đứa con hoang này, rồi sau đó sẽ đưa mày đi theo nó - bỏ em ra đi. Anh bị làm sao vậy. Không được. Anh sẽ giết chết con mình mất - nó không phải con tao. Nó là một đứa con hoang của mày với thằng chó đó - không phải. Em không có, bỏ ra đi, bỏ ra Hùng điên khùng bóp cổ nhi, mặc cho nhi mặt mũi tím tái, dãy dụa trong vô vọng - dừng lại. Này anh kia, anh làm gì vậy. Bỏ cô ấy ra Một người đàn ông tình cờ đi ngang. Nhìn thấy người con gái như sắp không thể thở được vội vã chạy đến - bỏ ra. Anh muốn giết chết người ta hay sao vậy Anh ta đỡ nhi dậy - cô ơi, cô có làm sao không, cô ơi - con....con tôi.... Mặt nhi trở nên trắng bệch. Tay ôm bụng đau đớn. Người đàn ông ấy ngay lập tức đưa nhi đi cấp cứu Hùng ngồi sụp xuống đất. Đau đớn không nói thành lời. Cuộc sống hạnh phúc mà anh ta mơ được sống cùng nhi bây giờ hoàn toàn tan vỡ. Anh ta không thể hiểu được. Một kẻ nhu nhược vô dụng không có chính kiến như anh ta thì sẽ không bao giờ có thể chạm tay được đến hạnh phúc. Vì anh ta không có tư cách Nhi được đưa vào cấp cứu. Một vị bác sĩ hốt hoảng chạy ra - người nhà đâu rồi. Mau đi làm thủ tục nhập viện cho bệnh nhân đi - tôi....thôi được rồi. Mà cô gái ấy có sao không - đang trong tình trạng suy hô hấp. Anh mau đi làm thủ tục cho vợ đi. Thời buổi loạn hết rồi. Vợ bầu bì như thế mà đánh đập dã man như vậy. Nhìn đâu đến nổi nào. Hừ - ơ...tôi..tôi đâu có... Người đàn ông chưa kịp nói hết câu muốn nói thì bác sĩ lườm một phát rồi đi thẳng Người đàn ông đó vội vã chạy đi làm thủ tục. Coi như làm phúc vì anh ta nghe nói con gái nhờ phúc cha. Mà vợ anh ta lại mới sinh hạ một bé gái. Làm thủ tục xong xuôi anh ta quay lại chỗ vợ - anh đi đâu lâu quá vậy - anh vừa gặp một người. Cô ấy bị chồng đánh đập dã man, anh đã đưa cô ta vào bệnh viện cấp cứu - trời. Anh đã báo cho người nhà cô ấy chưa. - thằng khốn đấy nó đã bỏ đi rồi. Mà trong người cô ta lại chẳng có giấy tờ gì. Anh biết báo kiểu gì - không được rồi. Bây giờ anh ra đó chờ đi. Chờ xem tình hình người ta thế nào. Đã giúp phải giúp tới cùng chứ - anh ư. Nhưng em thì sao - em không sao. Trước mắt anh cứ chụp ảnh đăng lên mạng xã hội nhờ cư dân mạng chia sẻ tìm người nhà giúp. Thời buổi công nghệ nên tìm sẽ nhanh lắm. Nhớ đăng vào hội nhóm nữa nha - ừ ừ. Anh đi luôn đây Người đàn ông đó lại hối hả chạy đến trước cửa phòng cấp cứu. Vẫn chưa thấy ai đi ra Khoảng nửa tiếng sau thì cửa phòng cấp cứu được mở - bác sĩ. Cô gái ấy sao rồi ạ - anh là người nhà à - không. Tôi thấy cô ấy bị người ta bạo hành nên đưa vào đây - thật may quá. Bây giờ cả mẹ cả con đều qua cơn nguy kịch rồi. Nếu có thể anh mau chóng liên lạc với người nhà giúp. Vì bây giờ bệnh nhân đang rất cần sự quan tâm chăm sóc của người nhà - vâng. Cảm ơn bác sĩ Nhi được đưa về phòng bệnh để theo dõi. - này cô. Cô có người nhà không - chồng tôi đâu rồi. Anh biết chồng tôi đâu không - thằng đó sau khi nó đánh cô xong thì biến mất rồi. Tôi cứ nghĩ cô chưa tỉnh lại ngay nên đã đăng lên mạng xã hội tìm người nhà cho cô. Nhưng giờ cô tỉnh rồi. Người nhà cô ở đâu để tôi báo với họ - tôi...tôi không có người thân. Tôi chỉ có mỗi chồng - thằng đó sao có thể lo cho cô được chứ. Thôi được rồi. Coi như vợ chồng tôi tích đức cho con vậy Nhìn nhi sắp khóc nên người đàn ông ấy cũng thấy thương sót. Dù sao thì gia đình anh ta không phải nghèo khổ gì nên số tiền trả viện phí cho nhi coi như là đi làm từ thiện Bẵng đi mấy ngày anh ta cũng quên mất về bài viết. Chính anh ta cũng không ngờ nó lại được chia sẻ rộng rãi đến như vậy ******* Bé thủy tiên hôm nay đến lớp học vi tính. Cảm giác buồn bã trong ngôi nhà khiến nó ngột ngạt. Nên hoàng đã cho con bé đi học thêm để nó đỡ nhớ nhi. Còn anh thì vẫn không ngừng tìm kiếm. Thủy tiên đang ngồi học thì chị bên cạnh gọi nhỏ - tiên ơi. Em đọc tin này trên facebook chưa - tin gì vậy chị. Thầy biết không tốt đâu - chị này tội nghiệp quá. Nằm bệnh viện mấy hôm nay rồi mà vẫn chưa tìm được người nhà Vì có chút tò mò nên thủy tiên quay sang nhìn thử. Vừa thấy khuôn mặt trên màn hình máy tính cả người con bé cứng đờ. Miệng hơi lắp bắp - cô....cô nhi Con bé vội sang đó nhìn cho rõ. Nó lấy giấy bút ghi lại địa chỉ rồi chạy ra khỏi lớp trước sự kinh ngạc của các bạn và thầy giáo Nó leo lên xe chú tài xế đang đợi sẵn. Vì hoàng sợ con gái bị bắt cóc nên khi đưa nó đi đâu cũng đều phải đợi - chú ơi. Chở con đến địa chỉ này. - hả. Con ơi nơi này xa lắm. Mấy trăm km đấy. Không được đâu - vậy chú chở con đến công ty bố con đi. Con sẽ đi cùng bố Chiếc xe được lái thẳng đến công ty. Con bé vừa xuống xe đã chạy thẳng lên phòng bố. Nó đã được đến đây nhiều lần nên đường lối rất thông thuộc - bố ơi bố. Mở cửa ra cho con Hoàng đang làm việc nghe tiếng gọi gấp bên ngoài liền chạy ra - con gái. Cửa có khóa đâu. Sao con lại đến đây - bố đi với con đâu Con bé nhanh chóng kéo hoàng đi. Mặc kệ hoàng không hiểu chuyện gì - chú ơi. Chú chạy nhanh đi - con gái à. Con định đưa bố đi đâu vậy. Có chuyện gì mới được chứ - con đưa bố đi gặp cô nhi. Bây giờ cô ấy đang trong bệnh viện - con nói gì - con thấy hình cô ấy trên mạng. Người ta nói cô ấy vẫn chưa tìm được người nhà Lòng hoàng nóng như lửa đốt. Quãng đường mấy trăm km dài lê thê Tới tối thì xe đến được bệnh viện - chết tiệt. Thằng khốn ấy sao có thể đưa nhi đến cái nơi quái quỷ này vậy chứ Hai bố con vội vã bước vào trong. Bệnh viện tuy nhỏ nhưng khá sạch sẽ. Liên lạc với số điện thoại lấy được từ bài viết. Hoàng được người đàn ông kia dẫn đến phòng nhi. Trên đường đi - sao cô ấy lại ở trong bệnh viện vậy ạ - tôi thấy cô ấy bị một người đàn ông bạo hành ngay ở góc hành lang bênh viện. Cô ấy lại đang mang thai nữa - anh nói cô ấy mang thai sao - đúng vậy Hoàng mừng quýnh nắm lấy tay người đàn ông kia liên tục cảm ơn - thực sự cảm ơn anh rất nhiều. Nếu không có anh không biết vợ tôi sẽ ra sao nữa - vợ ư. Không phải chồng cô ấy là người khác sao - chuyện dài lắm. Có cơ hội tôi sẽ kể anh nghe sau. Đây là danh thiếp của tôi. Mọi chi phí tôi sẽ hoàn trả lại anh. Thực sự cảm ơn anh Nhìn vào tấm danh thiếp người đàn ông đó khá ngạc nhiên. - thì ra chồng cô này giàu có như vậy Hoàng mở cửa phòng chạy tới ôm chặt nhi trong sự ngơ ngác của cô - sao anh lại ở đây - đồ ngốc này. Bây giờ anh sẽ đưa em về nhà. Rồi sẽ từ từ kể em nghe mọi chuyện - không được. Tôi đâu có quen anh chứ Hoàng rút trong ví ra một tấm ảnh hai người chụp chung - đây. Nếu không quen anh sao em lại ôm anh chứ. Em mau theo anh về đi. Ở đây rất nguy hiểm. Em phải nghĩ cho con chứ Nhi nghĩ lại lúc bị hùng đánh thì cảm thấy rất sợ. Nên nhanh chóng theo hoàng ra xe đi về Hùng đứng nép ở một góc đấm mạnh vào tường. Vẻ mặt vô cùng đáng sợ Trở về thành phố hoàng lập tức cho người tìm bằng chứng để báo công an bắt hùng vì tội cố ý gây thương tích cho phụ nữ đang mang thai Nhi được trở về nơi có rất nhiều kỉ niệm gắn bó. Ở đâu cô cũng thấy ảnh của mình và hoàng. Trong phòng còn có một quyển nhật kí. Viết về những cảm xúc yêu thương của cô với hai bố con hoàng. Nét chữ của cô sao cô có thể nhầm lẫn Cơn đau đầu dữ dội truyền đến khiến nhi ngất xỉu. Hoàng lập tức mời bác sĩ đến nhà khám cho nhi Mấy tiếng sau nhi tỉnh lại. Mọi thứ xung quanh quay cuồng, từng mảnh kí ức rời rạc từ từ hiện ra Nhi nhớ lại tất cả. Tay đưa lên xoa bụng khóc nức nở Tại sao bao nhiêu đau khổ cứ nhằm vào cô mà rơi xuống. Liệu rằng tất cả đã dừng lại hay chưa Hóa ra kẻ vô sinh không phải là cô. Cô hoàn toàn là một người phụ nữ bình thường, đầy đủ khả năng làm mẹ Vội vã chạy xuống tìm hoàng. Anh đang ngồi nói chuyện với bác sĩ - anh à Nhi nhào vào lòng hoàng mà chẳng hề ngại sự có mặt của ông bác sĩ. Vì đối với cô hiện tại, cô chỉ muốn được vòng tay ấm áp ấy bao bọc, được che chở. Những ngày giông bão chỉ cần có anh sẽ tan biến hết - nhi. Em nhớ lại rồi sao - em xin lỗi anh. Vì bây giờ mới nhớ ra - anh xin lỗi. Vì đã không bảo vệ tốt cho em. Hai người ôm nhau khóc như hai đứa trẻ - mẹ ơi Thủy tiên chạy đến ôm nhi khóc lớn - con xin lỗi mẹ nhi. Con sai rồi. Lỗi tại con nên mẹ mới phải chịu nhiều khổ sở như vậy. Con xin lỗi Nghe tiếng mẹ mà nhi cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Ôm chặt thủy tiên nghẹn ngào - con gái của mẹ. Mẹ không sao. Con đừng lo nữa nhé Nụ cười rạng rỡ nở trên khuôn mặt ba người họ. Sóng gió cũng đã đến lúc tan biến rồi * đi ngủ* Hoàng ôm nhi chặt trong vòng tay rắn chắc của mình thì thầm - anh nhất định không để em phải chịu khổ. Những chuyện đã qua xin em hãy xem như cơn ác mộng. Anh sẽ dành cả đời này để bù đắp cho em. Nhi nhìn hoàng nở nụ cười hạnh phúc - trời ơi bố tránh ra đi. Con muốn nằm giữa cơ Thủy tiên hùng hổ đạp cửa phi lên giường. Ngăn cách đôi uyên ương đang mặn nồng - con muốn ngủ ở đây - không được - con muốn ngủ cạnh mẹ với em bé Hoàng đành chịu thua để yên cho thủy tiên ngủ cạnh nhi. Đợi hai mẹ con ngủ say hoàng đi ra ban công - mọi chuyện thế nào rồi - dạ em đã làm xong đơn kiện rồi. Nhân chứng đầy đủ. Camera bệnh viện cũng có ghi lại hình ảnh hắn thập thò ở phòng cô nhi. Chứng minh hắn có mặt ở đó. Bệnh án em cũng đang giữ - được. Bằng mọi cách phải tống hắn vào tù - còn nữa. Thời gian trước khi còn làm trưởng phỏng. Hắn có biển thủ quỹ của công ty. Em đang thu thập thêm bằng chứng - tốt lắm. Còn chuyện mẹ thủy tiên thì sao - anh yên tâm. Em đã cho người đến đánh dằn mặt rồi. Từ giờ cô ta không dám đến làm phiền nữa đâu. Tài sản hiện tại mà cô ta có đều do lừa đảo mà có. Em nhất định sẽ liên lạc với gia đình cô ta từng giúp việc bên đó để họ lấy lại. Anh yên tâm - cảm ơn cậu Lặng nhìn người con gái đang ngủ say. Trong lòng bình yên đến lạ. Chịu bao nhiêu tổn thương, bao nhiêu ấm ức cũng không hề nghĩ tới truyện trả thù. Đúng là một cô gái lương thiện Sau một thời gian tích cực chăm sóc thì nhi hoàn toàn khỏe lại. Hoàng đưa nhi về cảm ơn hai vợ chồng người đàn ông tốt bụng kia. Rồi đưa nhi trở về thăm mộ bố mẹ. Quỳ trước mộ nhi mỉm cười hạnh phúc nói với bố mẹ - bố mẹ ơi. Ở trên thiên đàng bố mẹ đừng lo cho con. Con đang sống rất hạnh phúc Hoàng cũng chắp tay khấn nhỏ - bố mẹ hãy yên tâm. Con sẽ dùng cả tính mạng của mình để bảo vệ cho nhi. Vì con rất yêu cô ấy Hiểu lầm qua đi, Triệu Thừa Vũ cùng Chu Tử Nha lại trở về những ngày vui vẻ như xưa, vợ chồng họ Triệu biết con trai mình yêu người giúp việc cho nên cũng đành thở dài nhắm mắt cho qua chuyện mà không hề ý kiến... Ai bảo, anh là đứa ngốc nhất nhà làm gì cơ chứ? Mặc dù là đã đồng ý chuyện tình của hai người, nhưng ba người nhà họ Triệu vẫn phải ra điều kiện với Tử Nha. Đó chính là phải công khai chuyện này với cha mẹ của cậu biết, để tránh gây ra gây trường hợp hiểu lầm, cùng khó xử cho hai bên, dù sao ông bà Chu cũng chỉ có một mình vậy là con trai mà Thật ra cả tuần nay, chính bản thân Chu Tử Nha cũng đã tính đến chuyện về khai báo thành thật với cha mẹ mình rồi. Cho nên khi điều kiện kia vừa được phát ra thì cậu cũng liền đồng ý ngay Thế là buổi tối cùng ngày hôm đó, vẫn là khung cảnh rất quen thuộc, Chu Tử Nha cùng ông chồng ngốc của mình soạn đồ vào hành lí để chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai - Ừm.. Socola, sữa, bánh, kẹo con gấu, siêu nhân nè... Gấu bông nữa... Ơ.. Ơ sao lại không bỏ vào được thế này Triệu Thừa Vũ ra vẻ suy tư, cố gắng nhồi nhét cả một núi bánh kẹo vào chiếc cặp tội nghiệp... Nhưng mà số lượng anh mang theo quá nhiều, cho nên khi cho tất cả vào sẽ dẫn đến tình trạng quá tải... Hết cách, anh đành phải đi đến ngồi xổm trước mặt bà xã, vẫn là nụ cười ngốc nghếch nhưng đáng yêu, giọng nói vui vẻ - Vợ anh cũng muốn có vali to to, cho anh một cái đi Chu Tử Nha dự định chuyến đi này chỉ có bốn ngày, lần trước thời gian đi còn lâu hơn, nhưng chiếc cặp đựng " lương thực dự trữ " của anh vẫn thừa sức mang nhiều thứ theo mà, sao bây giờ lại nói không đủ? Còn muốn thứ to hơn thế này. Cậu lập tức nhíu mày, với tay đến chiếc cặp kia kiểm tra, qua một lúc lâu mới đỡ trán nói - Ông xã à ~~ chúng ta chỉ về quê thôi mà, đâu có phải đi cứu đói đâu mà anh lại lấy hết bánh kẹo trong tủ cho vào đây thế này? Mau lấy ra cho em, mang theo một ít thôi Triệu Thừa Vũ bĩu môi, nhướn người đến tặng cho cậu một nụ hôn trên trán, khúc khích cười giải thích - Không được... Anh không có ăn đâu, bánh kẹo này là cho bé Diêu Diêu, siêu nhân cùng gấu bông cũng cho bé luôn. Diêu Diêu ngoan lắm, nên phải cho nhiều. Anh còn muốn cho heo đất vào nữa Chu Tử Nha nhìn khuôn mặt ngốc kia đang tỏ vẻ nghiêm túc kia liền bật cười lớn, cậu thuận thế xoay người ngồi vào lòng anh, vui vẻ đáp lại - Anh bị gì thế? Tiểu Diêu chỉ mới hai tuổi thì làm sao có thể chơi siêu nhân được? Gấu bông là tốt rồi, thằng bé vẫn còn ở tuổi mọc răng, anh tặng cho nó nhiều bánh kẹo như vậy chắc chắn sẽ làm bé bị sâu răng đó.. Còn nữa, mang theo heo đất làm gì? Đừng nói là anh định lấy tiền cưới em cho người khác đấy? Em không chịu đâu - Không có? Bánh kẹo một nửa cho Diêu Diêu, còn lại cho hai bác, heo đất cũng cho hai bác luôn Đừng nói với cậu là con người này muốn dùng quà cáp để lấy lòng cha mẹ đấy chứ... Úi chà chà còn rể tốt là đây mà, nhưng xem ra khi nhắc đến hai vị thân sinh, Triệu Thừa Vũ hình như có chút buồn rầu, cho nên cậu liền ngước mặt lên, dùng tay gãi gãi cằm anh hỏi - Anh lại làm sao thế? Sao lại buồn rồi? Triệu Thừa Vũ như một ông cụ thở dài thườn thượt, dùng đầu mình dụi dụi vào cổ của Chu Tử Nha đáp lại - Hai bác không thích anh, muốn đem em đi cưới vợ sinh con... Cho nên anh phải đem thật nhiều quà để hai bác vui vẻ mới được... Vợ chỉ là của anh thôi - Anh không cần phải lo chuyện đó, cứ vô tư như bình thường là được rồi. Quà thì em không biết có cha mẹ có nhận hay không, nhưng có một điều rằng, chắc chắn là hai chúng ta sẽ bị đòn nha Triệu Thừa Vũ vừa nghe đến đánh đòn, đầu nãy ra suy nghĩ, trong giọng nói đầy phần vui vẻ đưa ra yêu cầu - Vậy chúng ta đưa anh hai đi cùng, anh hai không biết đau là gì cả. Có lần Hiên ca ca đánh anh ấy đến phun máu miệng, anh hai vẫn cười được đó..Để anh ấy theo, chắc chắn vợ và anh sẽ không bị gì.. Hí hí Chu Tử Nha vừa nghe đến đây, liền dở khóc dở cười thông cảm cho Triệu Dương vì có đứa em trai yêu thương hắn đến thế. Trong lòng thầm nghĩ - Cậu hai mà nghe vậy, không lên cơn đau tim mà chết mới là chuyện lạ Nhìn đồng hồ đã chín giờ tối, sắp đến lúc ông xã ngốc phải đi ngủ rồi, nên cậu không đùa giỡn nữa,vội vã đứng lên nói - Được rồi, để em mang cho anh một cái vali nhé, chúng ta mau soạn đồ rồi còn đi ngủ nữa.. Chưa mất một lúc sau, Chu Tử Nha từ trong tủ lấy ra một chiếc vali khác đưa đến trước mặt anh, Triệu Thừa Vũ bây giờ đã có thể thành công chuyển hết thức ăn từ tủ lạnh nhỏ vào trong này, đến khi bỏ món cuối cùng là con heo đất vào, anh liền nhìn nó một hồi. Sau đó, đợi khi Tử Nha đang chăm chú chuẩn bị áo quần, liền len lén lấy thêm ba con heo đất nữa cho vào luôm. Thừa Vũ bây giờ an tâm chắc chắn rằng - Chừng đó heo đất, bác trai bác gái sẽ không ép vợ đi lấy người khác nữa... Mình thật thông minh mà -***- Dạo này hình như tui mắc bệnh thích hóng chuyện và drama các cô ạ v Đọc truyện Lấy Nhầm Chồng Full, Đoạn trích Bố mẹ hoàng đều tích cực xu xếp công việc để về tổ chức đám cưới cho hoàng. Mẹ hoàng có vẻ như rất mong chờ đám cuới này. Còn bố của hoàng vì thấy con đã một lần đổ vỡ nên cũng còn hơi nghi ngại. Tuy nhiên ông là người đàn ông rất yêu chiều vợ. Nên chỉ cần vợ quyết ông chắc chắn không phản đốiHoàng và nhi cũng gấp rút chuẩn bị cho đám cưới. Vì muốn nhi được hưởng niềm hạnh phúc trọn vẹn nhất trong ngày vui nên hoàng tự tay sắp xếp chuẩn bị mọi thứBé thủy tiên và nhi chỉ việc ngồi nhìn hoảng làm- mẹ nhi ơi- sao vậy con gái của mẹ- bố đi qua đi lại con chóng mặt vậy mẹ con mình đi ăn kem nhé- vâng. HihiChủ yếu vẫn là muốn ăn kem thôi mà. Con bé cũng giỏi bày trò lắm. Hoàng nhìn theo bóng hai mẹ con chỉ lắc đầu cườiTừ ngày nhi trở lại ngôi nhà lúc nào cũng đầy ắp yêu thương. Cho dù đi bất cứ đâu cũng đều mong ngóng trở vềĐám cưới không được tổ chức hoành tráng như bố mẹ hoàng yêu cầu. Nhi và hoàng đều cùng chung ý kiến là muốn làm một bữa cơm thân mật và mời bạn bè thân thiết đến dự. Không muốn lãng phí vì số tiền đó có thể dành tặng ai đó thực sự cầnHoàng đang trang trí phòng cưới thì điện thoại đổ chuông- a lô. Có chuyện gì sao- truyện anh bảo em điều tra. Đã có kết quả rồi- cậu nói đi Xem thêm Lần đầu tiên được nếm thử mật ngọt khiến Triệu Thừa Vũ liền say đắm mãi không thôi. Cứ tối tối, sau khi mọi người ai về phòng nấy, chồng ngốc của Chu Tử Nha lại một mực bế thẳng cậu lên giường, tiếp tục chuyện mà anh cho là vui vui kia vào mỗi đêm. Chu Tử Nha không tránh né, lại càng không chán ghét chuyện sinh hoạt này. Ngược lại, cậu còn không ngừng chào mời anh, làm cho cuộc dã chiến thêm phần tình thú hơn Triệu Thừa Vũ là bị ngốc chứ đâu có bị liệt dương, cho nên với cường độ chăm chỉ " làm việc " như vậy. Thật không ngờ rằng chuyện kì lạ lại xảy đến với hai bên gia đình họ Chu và họ Triệu Chẳng là vào một buổi sáng sớm như mọi ngày, Chu Tử Nha sau khi thức dậy liền cùng Triệu Thừa Vũ nắm tay nhau, hạnh phúc đi xuống bàn ăn cùng với ba người con lại, nhưng hôm đó.. Thật không hiểu sao, khi món cháo cá vừa được dọn lên, cậu liền lập tức nhíu mày, che miệng chạy vào phòng vệ sinh mà muốn nôn Tiếng nôn khang vang lên, Triệu Thừa Vũ hốt hoảng chạy vào, bỗng dưng ôm chặt cậu mà nói to - Vợ.. Em sao vậy? Em đừng làm anh sợ mà TvT Chu Tử Nha lắc đầu trấn an Triệu Thừa Vũ vài lời, sau đó lại tiến về bàn ăn, cúi đầu xin lỗi cha mẹ cùng anh hai về sự thất lễ của mình, rồi lại tiếp tục ngồi vào chỗ Nhưng mùi thức ăn cứ bay đến xông thẳng vào mũi, khiến cậu đành phải ôm miệng nôn khang mặc dù trong bụng chưa hề có thứ gì Liên tục gần nửa tháng bị như vậy, sức khỏe của Chu Tử Nha yếu đi, chẳng muốn ăn món gì ngoại trừ đồ chua, không những thế bụng của cậu cũng to hơn trước một chút. Úc Lan mỗi lần thấy vậy liền chọc ghẹo - Tiểu Nha.. Con nhìn xem, cơm thì không chịu ăn, mà những món ô mai chua này thì mẹ lại thấy con ăn nhiều lắm đó.. Phải chẳng con đã mang thai đi... Haha Đường đường là một nam nhân, dù có lấy chồng thì vẫn có một phần đàn ông trong cơ thể. Bây giờ bị mẹ chồng nói vậy khiến cậu cảm thấy đỏ mặt, chỉ đành cười ngượng đáp - Mẹ.. Con làm gì có chuyện đó.. Thừa Vũ còn lo chưa xong, bây giờ thêm một đứa bé nữa thì cả nhà chắc loạn lên quá... Với lại, con cũng là một nam nhân mà.. Làm sao có thể? Phủ nhận thì cứ phủ nhận, nhưng sự thật rất nhanh liền kéo đến, vỗ ba ba vào mặt cho Chu Tử Nha cùng mọi người tỉnh hẳn ra.. Riêng có Triệu Thừa Vũ vẫn ngây thơ đòi học chữ để viết di chúc bởi vì sợ rằng vợ mình bệnh nặng không qua khỏi, thì bản thân anh cũng liền đi theo luôn Nhưng mà ngay tại tối hôm đó, Chu Tử Nha vừa định đi xuống dưới bếp lấy một chút sữa cho Triệu Thừa Vũ uống, nào ngờ trước mắt bỗng nhiên quay cuồng, vạn vật đều trở về màu đen tối, Chu Tử Nha trước sự chứng kiến của vợ chồng họ Triệu đang đọc báo liền ngã xuống đất mà ngất xỉu -***- - Ô.. Ô vợ của con mà.. Ô.. Ô không chịu đâu.. Không thích.. Không muốn - Thừa Vũ à, con đừng làm loạn nữa có được không? Đứa bé còn chưa chào đời mà, con cứ đặt đầu ở trên bụng của Tử Nha vậy thì biết làm sao? Chu Tử Nha bởi vì bị tiếng ồn ào xung quanh làm cho từ từ mở đôi mắt, chỉ thấy Triệu Thừa Vũ nước mắt nước mũi tèm lem nằm ở trên bụng mình khóc lóc trông đến tội nghiệp, ở bên giường còn có vợ chồng họ Triệu và anh hai, Úc Lan vừa thấy cậu liền mừng rỡ kêu lên - Tiểu Nha tỉnh rồi, thằng bé tỉnh rồi.. Tốt quá Chồng ngốc vừa nghe vợ mình tỉnh liền ngước mặt lên, như một đứa con nít gào khóc mà kể - Ô.. Ô bác áo trắng nói em có em bé trong bụng, em bé hư quá, sao lại ở đó... Anh không thích đâu, chỗ này.. Chỗ này.. Của em đều là thuộc về anh Triệu Thừa Vũ hết chỉ đến bụng, rồi lại chỉ khắp nên trên cơ thể cậu, oa oa khóc lên nói không thích.. Nhưng mà cái đó không quan trọng, việc cậu quan tâm bây giờ chính là câu nói mới nãy - Thừa Vũ nói.. Mình có em bé trong bụng? Này là đùa phải không nhỉ? Chu Tử Nha không tin nhìn từng người, nhưng mà sao mặt ai cũng cười đầy hớn hở thế kia, Triệu Dương thông minh biết được trong đầu cậu đang nghĩ gì, hắn ta liền giải đáp giúp cậu - Tử Nha, là em mang thai thật... Đứa bé đã được gần ba tháng, à thì.. chuyện này cứ để bác sĩ Tầm nói rõ đi nhé Tại lúc này đây, một vị bác sĩ độ tuổi trung niên bước đến, vẻ mặt ôn hòa của ông tạo nên cảm giác khá thân thiện, đẩy đẩy gọng kính lên, giọng nói đầy chắc chắn thốt ra - Tuy là nam nhân, nhưng kkhoong thể ngờ là cậu lại có khả năng sinh con như bình thường... Điều này tôi chưa tìm hiểu kỹ nguyên nhân sâu xa, nhưng nếu cậu không cảm thấy phiền thì ngày mai có thể đến văn phòng tôi, chúng ta cùng làm một cuộc kiểm tra Này quả là lời của mẹ Úc Lan ứng nghiệm đi, Chu Tử Nha tay chân đều lạnh cóng vì vừa sợ vừa lo, nhưng nhìn xuống nam nhân đang khóc này, đứa bé chính là con của anh, là do anh cùng cậu tạo ra.. Cho nên chuyện này càng khiến tâm tình rối hơn, Chu Tử Nha không kìm nổi kích động, lần thứ hai ngất xỉu Triệu Thừa Vũ thấy vậy liền gào khóc thật to nói - Ô.. Ô vợ cứ ngủ hoài.. Em bé còn đang giành em với anh đó.. Vợ mau đuổi nó đi đi Lời ngây thơ phát ra, khiến ba người vừa mừng vừa lo.. Trong lòng họ suy nghĩ, liệu Tử Nha sẽ tiếp nhận sự thật này thế nào.. Triệu Thừa Vũ sẽ làm sao đây? -**- Triệu Dương và Hiên ca ca sẽ có bộ TRUYỆN NGẮN riêng nhév

lấy nhầm chồng ngốc