Khi về thăm nhà chồng cũ, chị Hoài đề cập, hỏi han tình trạng của từng thành viên, từ ông thợ mộc, chú Đông tóc bạc, cháu Dư, cô Lý,… thể hiện mối quan hệ khăng khít gắn bó, dù rằng chị ở xa thế nhưng mối liên lạc ấy chưa bao giờ đứt đoạn. Chị vẫn thương yêu ông Bằng, bố chồng của chị như cha ruột, vẫn thường xuyên viết thư thăm hỏi.
Truyện Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ - Chương 47: Bình giấm. Top 6 Đơn Vị Thu Mua Xác Nhà Cũ Đà Nẵng Uy Tín 50 Bạn đang có nhu cầu xây Đọc tiếp. Thu Mua Xác Nhà Cũ Giá Cao Tại Cần Thơ - Cty Dịch Vụ Xây Lắp Huy Hoàng 10/2022.
Mỗi dịp Tết đền, Xuân về hầu hết gia đình nào cũng mong muốn chọn để trưng bày trong nhà mình một cành đào. Bởi hoa đào là biểu tưởng của mùa xuân, của ước mơ, hi vọng về một năm mới sức khỏe dồi dào, nhiều điều may mắn.
Sơn Nam - Ấn tượngcủa tình đất tình người. Sơn Nam (1926-2008) tên thật: Phạm Minh Tài, quê làng Đông Thái, huyện An Biên, tỉnh Kiên Giang. Ông là nhà văn có vị trí đặc biệt ở Nam bộ, cùng thế hệ với các văn nghệ sĩ kháng chiến: Lý Văn Sâm, Kiên Giang, Thẩm Thệ Hà. Học
Trong số những "truyện mùa xuân" ấy, có một truyện mà ngoài cái tựa ra đố tìm thấy một chữ "xuân" nào trong suốt câu chuyện, và là một trong những truyện mang dấu ấn đậm nét nhất của "truyện ngắn Võ Hồng". Truyện ưng ý nhất của một nhà văn "Con suối
Vay Tiền Nhanh. Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ là tựa truyện thuộc thể loại ngôn tình hiện đại, điền văn, HE. Vào năm hai mươi tám tuổi thì Trình Nặc bắt gặp chồng ngoại tình, mà người ngoại tình với chồng mình lại là bạn thân của mình,trong một đêm mất cả chồng lẫn bạn thân, niềm tin cùng tình yêu bị phản bội lòng chẳng tha thiết gì, làm thủ tục ly hôn xong, Trình Nặc quay về căn nhà mình đã ở bốn năm để thu dọn đồ đạc. Đồ không nhiều, chỉ có một chiếc vali, vào giây phút đặt chìa khóa xuống, cô nghĩ rằng, thì ra người mình cho rằng sẽ ở bên nhau suốt đời, đến khi muốn chia xa lại đơn giản như thế. Cô quyết định đi xa tha hương, nhưng vận mệnh đã sắp đặt cô mua một căn nhà nhà, trồng vườn rau, nuôi gà nuôi vịt, đốn củi nấu cơm, cuộc sống quay về trạng thái nguyên thủy nhất, lại để tâm tình cô quên đi hết thảy, không chỉ nổi tiếng, mà còn thuận tiện bắt được một “trung khuyển” sống, mai nở hai lần, gió xuân như ý. Tại căn nhà cũ này, điều bất ngờ gì sẽ đến với cô gái này? Mời các bạn cùng theo dõi tựa truyện để cùng xem diễn biến câu chuyện thế nào nhé!
Bến phà cũng không xa lắm, cô hỏi đường rồi, đi khoảng mười mấy phút là nhìn thấy phà đâu, chỉ thấy mỗi tấm bảng hiệu dựng bên cạnh, bên trên viết thời gian của các chuyến phà. Chuyến tiếp theo đi từ nơi này là mười lăm phút Nặc ngồi chờ ở bờ sông, gió rất lớn, thổi phồng áo khoác của cô như muốn bay mờ có thể trống thấy cù lao Hà Diệp ở bờ bên kia, nghe mấy nhân viên nói, sỡ dĩ cù lao có cái tên Hà Diệp là vì địa hình của nó trông giống lá sen*. Một lá sen bập bềnh giữa sông, trải qua bao tang thương dời đổi, vẫn luôn lưu lại ở nơi ấy.*Âm hán việt của lá sen là hà diệp.Trên mặt sông từ từ xuất hiện một chấm đen, càng lúc càng lớn, đến khi lại gần thì mới nhìn rõ, là một chiếc phà có hơi đến khi lại gần bờ, Trình Nặc mới phát hiện trên phà không hề có khách, trống không. Cô lên phà, cầm tiền lẻ trong tay đi một vòng, nhưng lại không tìm được chỗ bán vé.“Miễn phí, không cần mua vé.”Một giọng nói vang lên từ trên đỉnh đầu, Trình Nặc ngẩng đầu nhìn, bên trên là buồng lái, vì do góc độ nên cô không thấy đợi tại chỗ khoảng mười lăm phút, ngoài Trình Nặc ra thì không có hành khách thứ hai. Lúc khởi hành thì có hơi chóng mặt. Trình Nặc siết chặt lan can, gió thổi rối tóc, cô lấy dây buộc tóc trong túi xách ra, cột kiểu đuôi lao Hà Diệp càng lúc càng gần, từ xa nhìn lại, cỏ xanh trên bờ um tùm. Nhìn xa hơn là những căn nhà thấp thoáng sau bụi cây khô, mặt trời dịu nhẹ, cây cối đìu hiu, chim bay theo đàn bay ngang phà, Trình Nặc lên bờ đi mấy bước rồi quay đầu lại nhìn, cuối cùng cũng thấy bóng dáng ở buồng lái, có thể nhận ra vóc dáng người nọ rất cao to, mặc quần áo màu đen, xoay lưng về phía cô, mặt hướng Trường Nặc tính cám ơn nhưng cuối cùng lại thôi. Cách xa quá, có nói chưa chắc anh ta đã nghe lên thềm là con đường lát xi măng rộng tầm hai mét. Trình Nặc đi dọc theo con đường, đối diện là đền thờ theo phong cách cổ xưa, trên đền viết bốn chữ to “Cù lao Hà Diệp”. Thể chữ đã bong tróc khó nhận tiếp tục đi sâu vào trong, con đường xi măng dưới chân đã biến thành những phiến đá xanh nối đuôi nhau. Giữa khe hở các phiến đá có cỏ dại sinh sôi. Nhà rất nhiều, đều theo kiến trúc Huy Châu, có điều phần lớn đã xập xệ. Con đường chính được lát đá rất lớn, hai bên đường là cảnh những vách đá sụt lở, nếu nhìn kỹ vẫn có thể thấy được sắc màu vốn có của chúng. Nhà có người ở phần lớn đều đã được tu sửa. Trình Nặc phát hiện ra, đa số cư dân ở đây toàn là người già và trẻ con. Hình như người trẻ tuổi đều đã chuyển đi cả rồi, dù sao thì, nơi này cũng sa sút đến vậy đảo rất yên tĩnh, như một góc xó xỉnh đã bị thượng đế lãng quên. Trình Nặc đi một vòng, lại không nhìn thấy căn nhà trong tấm hình kia đâu. Cô ngồi xuống thềm đá trước một căn nhà trống nghỉ ngơi, nhìn mấy người già tụ tập nói chuyện ở đối bọn họ đều đã lớn, lúc nói đùa, nếp nhăn trên mặt dính cả vào nhau, để lộ lợi không răng. Như cù lao nằm giữa lòng sông này, nơi nơi đều đượm màu bi thương của lịch ngơi đã đủ, Trình Nặc lại chuẩn bị đi tiếp, cô vẫn muốn tận mắt trông thấy căn nhà kia. Nhưng Trình Nặc đã đi mấy vòng rồi mà vẫn chưa tìm được. Cô hơi thất vọng, tính đi về lại, nhưng còn chưa ra đến bến thì đã nghe thấy tiếng cười đùa ầm ĩ ở sau lưng, ngoái đầu nhìn lại, lại là mấy người gặp hôm qua ở khách bước đến, hỏi cô gái ngày hôm qua, “Em tìm được căn nhà trong tấm hình đó rồi à?”Cô gái giật mình, rồi ngẫm nghĩ hỏi “Chị là người ở khách sạn kia hả?”Trình Nặc đáp gái cười nói, “Thì ra chị cũng thấy tấm hình kia à, tiếc quá, bọn em vẫn chưa tìm được. Tấm hình kia được chụp một năm trước, nói không chừng căn nhà kia đã sập rồi.”Trình Nặc ồ một tiếng, không che giấu được thất đi theo sau đoàn học sinh tới bến. Lần này không cần đợi nữa, phà đã neo đậu ở đó sắp lên phà, cô ngoái đầu nhìn những căn nhà cũ xưa kia, nhìn những người già cố thủ nơi đây. Chợt có một con mèo trắng xuất hiện trong tầm con mèo trong tấm hình đó! Không biết vì sao nhưng Trình Nặc có thể chắc quay người đi tới con mèo. Kỳ lạ là, mèo trắng như đặc biệt đến đón tiếp Trình Nặc vậy. Cô đi về trước, mèo cũng tiến bước, đi được mấy bước thì dừng lại, quay đầu nhìn Trình Nặc. Đợi Trình Nặc đi theo, nó lại tiếp tục bước lưng vang lên tiếng còi khởi hành, cô gái kia gọi Trình Nặc, “Phà sắp chạy rồi!”Trình Nặc khoát tay với bọn họ, “Các em về trước đi, chị đi chuyến sau.” Cô đi theo con mèo trắng quay về lại đường phố. Mấy con đường này, rõ ràng vừa nãy cô đã đi qua rồi, nhưng khi đi theo con mèo rẽ trái quẹo phải, chợt trước mắt xuất hiện phong cảnh xa khóm từng khóm hồng, bò đầy cửa sổ chạm rỗng ở tường viện cổ xưa. Tường viện không nguyên vẹn, ở giữa có lỗ hổng. Con mèo trắng chui vào lỗ Nặc đi theo, thấy ở giữa sân có một bà lão tóc bạc đang ngồi trên ghế mây. Chú mèo dựa vào bên chân bà lão, meo meo hai lưng bà lão là một căn nhà cũ toàn vẹn. Tường trắng ngói đen, mái cong đầu ngựa, cửa sổ bằng gỗ hoa mở một nửa, rêu xanh dưới góc tường lan rộng, mấy phiến đá xanh bóng loáng nối nhau lát thành căn nhà trong hình đây mà, cô đã tìm được Nặc đứng ngoài sân rất lâu, rốt cuộc bà lão đã nhìn thấy cô, cười cười vẫy tay với cô, “Lại đây, vào đi.”Trình Nặc đi vòng qua sân tường, bước qua chỗ cửa không có cổng mà đi vào. Mặt đất dưới chân là gạch xanh lát nên. Giữa kẻ hở có cỏ dại sinh tồn. Căn nhà cũ đứng sừng sững dưới ánh nắng, mặt tường đã ngả vàng, mái cong đầu ngựa vẫn ngạo nghễ, trong lúc hoảng hốt, Trình Nặc có cảm giác như đã chuyển kiếp, quay về một trăm năm trước.“Đến chơi phải không?” Bà lão hỏi, giọng địa phương đặc đã già không còn răng, hai tay buông thõng, nếp nhăn trên mặt cũng giống căn nhà cũ sau lưng bà, hiện đầy gió sương của năm Nặc gật đầu. Bà lão lại chỉ ra sau lưng, “Vào đi nào, vào xem đi.”Có lẽ có rất nhiều người đến đây tìm giống Trình Nặc nên bà lão đã quá quen. Trình Nặc nói cám ơn, bước lên ngưỡng cửa tạc từ đá hoa luồng không khí mát lạnh ùa đến. Nhà rất cao, trông có phần trống trải. Đối xứng với vị trí trung tâm phòng khách là nóc nhà, được lắp thủy tinh mờ rất lớn để xuyên sáng. Chùm nắng hắt qua từ nơi đó, rơi xuống gạch xanh trên mặt đất. Bàn vuông bốn góc, ở hai bên là ghế gỗ được chạm trổ. Ở vị trí góc tường gần cửa sổ còn có một chiếc ghế đẩu bằng gỗ cao tầm nửa người. Đều là đồ cũ, còn vương dấu ấn của thời bên gian nhà chính là và vách ngăn làm bằng gỗ, treo bên trên một bức tranh. Trình Nặc lại gần nhìn, là ảnh đen trắng rất khó nhìn. Bên rìa đã mốc, lắng đọng dấu vết của năm là tấm ảnh của một cô gái trẻ tuổi. Người trong hình mặc sườn xám, tóc vén ra sau, đứng bên cạnh chậu hoa lan, ôm trong ngực một chú mèo trắng, nở nụ cười nhìn thẳng vào ống kính.“Có phải đẹp lắm không?”Không biết bà lão đi vào từ lúc nào, chống gậy, cười híp mắt đứng sau lưng Trình Nặc gật đầu, hỏi “Là bà hồi còn trẻ ạ?”Bà lão đáp phải, bà nhìn ảnh, tựa như đang nhớ lại, “Chụp lúc bà mới kết hôn đấy, đã được tám mươi năm rồi.” Lại chỉ vào con mèo trắng trong ảnh, rồi lại chỉ con mèo trắng đang nằm phơi nắng ở ngoài sân, “Đây là tổ tông của nó đấy.”Nom bà lão có vẻ đã ngoài tám mươi, nhưng ăn nói rất rõ ràng. Trình Nặc trò chuyện cùng bà.“Bà ở đây ạ?”“Ở bên kia bờ sông, già cả rồi, con cháu không cho bà ở đây. Chỉ có thể thỉnh thoảng tới nhìn thôi.”Trình Nặc lại hỏi “Bà cao tuổi rồi phải không ạ?”Bà lão cười, chống gậy vào tường, lưng còng xuống, giơ hai tay lên ra dấu con số chín, rồi lại trở tay một lần.“Chín mươi chín?”Trình Nặc kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên cô gặp một người cao tuổi đến thế ở trong đời.“Là mèo trắng, dẫn cô tới à?”Trình Nặc dạ. Bà lão rất hài lòng, hỏi lại “Có thích chỗ này không?”Thấy Trình Nặc gật đầu, bà phấn khởi nói “Ở lại đây đi, căn nhà này, bán cho cô đó.”Trình Nặc a một tiếng, vội nói “À không, cháu không đến để mua nhà.”“Mua đi.” Bà lão khuyên cô, “Bán rẻ cho cô đấy, không mất nhiều tiền đâu.”Trình Nặc dở khóc dở cười, nếu không phải vì tuổi của bà lão lớn quá, thì cô thật sự cho rằng mình đã gặp phải môi giới nhà đất là cô rất thích căn nhà này, nhưng cô chưa từng nghĩ đến việc mua nó. “Bà ơi, phải về rồi ạ.”Đột nhiên trong sân có tiếng gọi. Trình Nặc đỡ bà lão đi ra ngoài, trông thấy một người đàn ông trung niên tầm bốn mươi năm mươi lão nói “Đây là cháu bà.”Cháu trai của bà lão thấy Trình Nặc thì có phần bất ngờ, nhưng cũng không nói gì, đi tới đỡ bà lão, “Đi thôi ạ, nếu không đi sẽ không kịp chuyến phà mất.”Nhưng bà lão vẫn còn muốn bán nhà, không muốn đi, cứ kéo tay Trình Nặc nói, “Mua đi, nhà này tốt lắm. Thật sự không mất nhiều tiền đâu.”Cháu trai bà nhíu mày, “Bà à, sao bà lại muốn bán nhà cho cô ấy.”Bà lão giải thích, “Mèo trắng dẫn cô ấy đến đấy, bán cho cô ấy, bán nhà cho cô ấy.”Trình Nặc đứng cạnh mà đầu óc mù mịt, người cháu trai giải thích với cô “Cô gái đừng có nghi ngờ, bà tôi lớn tuổi rồi, sợ nhà không có người ở sẽ đổ nát, nên thấy người tới thì lại muốn bán nhà cho người ta. Nhưng nhà này cũ lắm rồi, có ai muốn đâu.”Trình Nặc lắc đầu, nói không đàn ông khóa cửa, đỡ bà lão đi ra lão không muốn, ấm ức ngoái đầu lại chẳng khác gì đứa bé, nhìn Trình Nặc, bĩu môi nói, “Mua đi, bán rẻ cho cô thật đấy.”Bất chợt Trình Nặc nhớ đến bà nội, cô và bà sống với nhau được sáu năm. Bà nội là một bà lão kiên cường, không đến ở với người con trai nào mà một mình sống tại nông thôn, nuôi heo trồng rau, tự cung tự cấp. Lúc Trình Nặc mới bị đưa đến nông thôn, bà nội vốn không muốn giữ cô lại, đuổi cô đi, nhưng người đưa cô tới đã rời đi rồi. Trình Nặc cũng rất cứng, tự mình đi đến cửa thôn, nhưng lại không nhớ được lúc tới là đi bên trái hay bên phải. Thế là cô ngồi trên đá ở đầu đường, tận đến khi trời tới khi trên đường không còn ai qua lại, tới khi không còn thấy rõ bóng người, bà nội cầm đèn pin tìm đến. Bà cũng không lên tiếng, dắt cô đi về trong thôn đến trường học ở trên trấn, Trình Nặc phải đi hơn nửa tiếng. Đến mùa đông, khi trời còn chưa sáng thì cô đã phải dậy, chạy vội đến trường. Nhưng bà nội còn dậy sớm hơn cả cô, nấu xong đồ ăn sáng, để trong nồi nóng hổi. Có khi là một bát mì, có khi lại là đồ ăn dư lại của tối hôm trước. Nhưng dù là gì thì vẫn luôn nóng Nặc ở nông thôn sáu năm, cái nhà đó chưa từng cho cô tiền sinh sống lần nào. Mọi thứ cô tiêu xài đều là tiền bà nội bán rau kiếm được. Suốt sáu năm học tiểu học, cô chỉ có mỗi một chiếc cặp sách, chỗ nào bị rách là lại khâu chắp vá. Lúc lên cấp hai, cô muốn mua cái mới. Bà nội không nói mua, mà cũng không nói không mua. Cuối tuần Trình Nặc theo bà lên trấn bán rau, bán đến tận trưa mà vẫn chưa hết. Cô nhớ lúc ấy bà nội cũng như thế, nói với những người đi ngang qua “Mua đi, là rau nhà trồng đấy, rẻ lắm, mua một ít đi.”Ngày hôm đó, bán đến tận chiều mới hết rau. Rồi bà nội dùng tiền bán rau, mua cặp mới cho Nặc đứng nguyên tại chỗ, nhìn bà lão được cháu trai đỡ, dù đã đi xa nhưng vẫn ngoái đầu lại nhìn cô. Trong mắt mang đầy mong nhiên đầu cô nóng lên, hô to với bọn họ “Tôi mua! Tôi mua nhà này!”
Trình Nặc biết người đó cố ý dọa câu nói của anh ta vẫn như mọc rể, chui thẳng vào tai cô. Cô tự thấy lá gan của mình không lớn, do dự một hồi, hay là đến khách sạn ở đã, đợi sửa nhà xong đâu ra đấy thì chuyển tới lại tính toán thử, mua nhà rồi nên giờ trên người cô chỉ còn lại hơn một trăm năm mươi ngàn, còn phải sửa nhà, chắc số tiền chi ra không lớn. Tạm thời chưa có thu nhập, giá phòng khách sạn dù có rẻ nhất thì một đêm cũng gần hai trăm rồi. Đối với cô hiện tại mà nói, quá lãng phí.“Sợ gì chứ, mình ở nhà mình mà.”Cô tự tiếp sức cho mình, sau đó mở laptop lên. Ở đây không có dây mạng, cũng may trong ổ cứng máy cô có không ít nhạc. Tăng âm lượng lên mức lớn nhất, có nhạc rồi, cảm thấy nhà không còn trống vắng nữa. Trình Nặc xắn tay áo lên, bắt tay dọn đồ. Phòng ốc rộng, cô bắt đầu từ căn phòng có kê giường trước. Chuẩn bị xong chỗ ngủ buổi tối đã, còn những chỗ khác cứ từ từ sau. Bây giờ thứ cô có nhiều nhất chính là thời rất lớn, cũng rất nặng, một mình cô không di chuyển được. Múc nước từ trong giếng lên, lấy khăn lau sạch. Tủ ghế rồi bàn trang điểm cũng lau cả. Đồ cũ dùng lâu, bên ngoài có vết lõm, bụi bám vào nên lau không sạch được. Cô lại lấy bàn chải trong túi đồ mình mua ra, dùng sức chà. Chà rất sạch, nhưng chà xong mới nhớ, gỗ dính nước ẩm ướt rồi, tối nay cô phải ngủ thế nào?Có điều cũng không đâu lo được nhiều thế, cô lấy khăn khô lau bớt nước rồi trải ra phòng chỉ có một cửa sổ, chính là ô cửa gỗ chạm rỗng mà cô đã nhìn thấy trong tấm hình. Rộng chừng một mét, cao một mét rưỡi. Không có kính thủy tinh, gỗ phơi gió phơi mưa quanh năm nên cũng mục nát thích ô cửa này, không dám lau dọn vì sợ làm hỏng, chỉ nhẹ nhàng khép nó lại. Trên cửa sổ có một đoạn dây kẽm, chắc trước kia dùng để treo Nặc lấy một chiếc áo khoác dài từ trong vali ra, vắt hai ống tay áo qua đoạn dây, vạt áo vừa hay có thể che kín cửa xong mọi thứ thì đã chiều. Trình Nặc chống hông quan sát căn phòng, vô cùng hài lòng, cuối cùng cũng có dáng vẻ của nhà đói sôi ùng ục. Cô tính toán trước, biết không chắc sẽ có lửa trong thời gian ngắn nên lúc ở trên trấn đã mua không ít lương khô, chỉ mì ăn liền thôi đã mua đến mấy bình nước ra giếng múc nước, rồi vòng lại trong nhà, nhưng tìm khắp nơi vẫn không tìm được ổ cắm điện đâu. Làm gì có ổ cắm điện chứ, cả căn nhà này, cũng chỉ có hai chiếc bóng đèn là dùng Nặc hoảng hốt, không có ổ cắm điện thì sao dùng được đồ điện, làm sao uống nước đây? Làm sao sạc pin cho laptop đây?Cô không biết tí gì về điện cả. Nhìn mấy sợi dây điện bên cạnh cầu chì mà mắt cô hoa lên, không biết nên kéo sợi nào ra cả. Nhưng cho dù biết, cô cũng không có công biết ở đây có thợ điện không nữa, chắc là không nhỉ. Ngoài người già ra thì toàn là trẻ con, à không, có một người thanh niên đó mà, là người đi xe ba bánh đó, nhưng Trình Nặc không muốn tìm anh ta, hơn nữa cũng không tìm được. Nhìn đồng hồ, mới hơn ba giờ, chắc là kịp để lên trấn tìm khóa cửa, đeo một chiếc balo nhỏ, ra bến tới bến nhưng không thấy phà đâu. Có điều đúng lúc gặp lại người lái xe ba bánh kia. Anh ta vẫn đeo kính râm, đằng sau xe chất đầy rau ta cũng nhìn thấy Trình Nặc, hỏi cô “Lại đi mua đồ à?”Trình Nặc lắc đầu, “Tìm thợ điện, trong nhà đó không có ổ cắm.”Người kia đang hút thuốc, nghe vậy liền bật cười, vì sặc khói nên vừa cười vừa Nặc quay đầu đi, âm thầm liếc ta cười đủ rồi thì nói “Chuyến cuối cùng lúc sáu giờ, đi từ bờ bên kia đến bên này, bây giờ cô đi tìm người, liệu có kịp không?”“A?”Trình Nặc không ngờ còn có chuyện đó, cô không quen thuộc trấn lắm, biết đi đâu mà tìm người chứ, đợi khi tìm được người đến lắp ổ cắm điện thì chắc chắn không kịp thì giờ. Cô hỏi theo bản năng “Vậy làm sao giờ?”Trên phà có tiếng còi, đã cập bờ bên này rồi. Nhất thời Trình Nặc không biết làm gì, còn đang nghĩ có nên lên trấn không.“Một trăm.”“Cái gì?” Tự dưng nói một câu không đầu không đuôi làm Trình Nặc không hiểu nọ ném tàn thuốc đi, dùng chân dập tắt, khóe miệng nhếch lên, nụ cười có phần xấu xa.“Một trăm đồng, nếu chịu thì đợi tôi về sẽ lắp ổ điện cho cô.”Đồ nhân lúc cháy nhà mà hôi của, Trình Nặc cắn răng, cô nói cập bờ, anh ta nổ máy, chiếc xe ba bánh brum brum chạy Nặc không yên tâm, hô lên với anh ta “Anh đừng quên đấy!”Thấy anh ta một tay đỡ vô lăng, tay khác giơ lên làm động tác đường về, Trình Nặc vào cửa tiệm tự mua đồ kia, chủ tiệm vẫn không có ở đây. Cô muốn mua hai chai nước, không dám uống nước trong giếng. Nhưng tìm tới tìm lui, trong tiệm không bán nước suối, đến cả thức ăn cũng không ra tuy ông chủ này to gan, nhưng lại không có ánh mắt làm ăn. Nhà ở đây không nhiều, người đến chơi trong dịp lễ cũng không ít, nhất định những người đó sẽ mua nước, vậy mà chủ tiệm lại không chuẩn bị mãn về lại nhà, cả một ngày mệt mỏi làm cô chẳng còn sức mở nổi cửa, dứt khoát ngồi xuống xích đu trong sân, tính nghỉ ngơi một lát. Mặt trời sắp lặn rồi, ánh nắng không quá chói mắt, cô dựa vào ghế xích đu khẽ đong đưa, rồi mơ màng ngủ thiếp mông lung, dường như đã tỉnh lại. Phát hiện Lâm Dĩ An và Đinh Gia cùng tới đây, mà không chỉ có hai người họ, còn thêm một cô bé nữa. Cô bé ấy gọi họ là bố mẹ, gọi Trình Nặc là Trình Nặc quặn đau, cả trái tim như bị xay Dĩ An nói, Trình Nặc, em tha thứ cho bọn anh đi. Đinh Gia cũng nói, Trình Nặc, cậu tha cho bọn mình họ tiếng này tiếp tiếng kia, như lời chú của Đường Tăng, ép cô sắp nổ tung. Cô chợt ngồi bật dậy khỏi ghế, hét lên với họ “Tôi sẽ không tha cho các người! Đừng hòng!”Mặt trời đã xuống núi, nắng chiều đỏ hây dồn về nơi chân trời, gió nhẹ thổi qua, côn trùng kêu râm Nặc ngồi trên xích đu, mặt dàn giụa nước mắt, ngực vẫn đau đớn như trong hít sâu mấy hơi, bình ổn lại tâm trạng, lúc này mới phát hiện có người đứng ở cửa người lái xe ba bánh đó, một tay anh ta cầm túi, tay kia xách hộp dụng cụ. Kính râm được lấy xuống, lúc này Trình Nặc mới phát hiện, thì ra anh ta có đôi mắt rất đẹp. Rất sâu, trông như Nặc nghĩ, nhất định anh ta nghe thấy mình vừa la lên rồi, nhất thời lúng túng.“Anh tới rồi à.” Cô nói, giọng vẫn có hơi nghẹn ta đi thẳng vào sân, không nhìn Trình Nặc, “Ờ, cầu chì ở đâu?”Trình Nặc mở cửa, chỉ cho anh ta thấy cầu ta ngẩng đầu, sau đó dời ghế lại, đứng trên ghế tắt cầu dao.“Này, đưa tuốc vít cho tôi.”Trình Nặc vội tìm trong hộp dụng cụ, tìm được rồi thì đưa cho anh. Nhưng một lúc sau, anh ta trả lại.“Không phải loại này, loại mũi chữ thập.”Trình Nặc lại tìm, rồi lại đưa cho anh ta cầm tuốc vít vặn một hồi,“Này, đưa dây điện cho tôi.”Trình Nặc tìm dây điện trong túi, đưa cho anh ta.“Này, đưa băng keo cho tôi.”Trình Nặc lại tìm, lại đưa cùng anh ta hỏi “Cô tên gì?”Trình Nặc ngẩng đầu lên nhìn anh ta, ù ù cạc cạc.“Cũng xem như là hàng xóm rồi, không thể cứ gọi này này được.”Trình Nặc đáp “Tôi tên Trình Nặc.”“Cam kết*?” Anh ta cười, “Cái tên dễ nhớ thật đấy.”*Hán việt của từ cam kết’ là thừa nặc, phát âm chéngnuò, đồng âm với tên Trình Nặc.Động tác của anh ta rất mau, chưa gì đã nói xong dây điện, sau đó nhảy xuống ghế, chìa tay ra với Trình Nặc.“Tông Lãng.”“Ừ?”“Tên tôi.”Trình Nặc cảm thấy cái tên này quen quá, trong đầu đảo nhanh một vòng, đột nhiên nhớ ra, ông chủ mập ở quầy thịt nướng đã nhắc đến anh ta rồi “Là một người bạn của tôi, tên Tông Lãng. Tôi không đi được nên nhờ cậu ta đưa cô về khách sạn!”Trình Nặc đỏ bừng mặt. Cô không biết sau khi mình say là yên lặng hay làm bừa nữa, nhưng cô nhớ mình đã gào khóc về phía Trường Giang, rất kinh thiên động Nặc giơ tay cả buổi mà không thấy cô có ý định bắt tay, bèn ngượng ngùng thu về.“Nghe Thiệu mập nói, cô muốn cám ơn tôi à?”Thiệu mập anh ta nói chắc hẳn là ông chủ mập ở quầy thịt nướng rồi. Trình Nặc nói “Đúng thế, cám ơn anh đã đưa tôi về khách sạn.”“Đừng khách khí.” Anh đáp nhanh, giọng đầy thoải mái, cầm dây điện, bắt đầu nối vào ổ điện tiếp.“Thấy hôm nay cô đã cho tôi kiếm được một trăm năm mươi đồng, nên lần sau có uống say tôi sẽ đưa cô về tiếp, miễn phí.”Trình Nặc không nói xong ổ điện, Tông Lãng hỏi cô muốn cố định ở đâu. Trình Nặc đáp ở trong ta kéo dây vào phòng, phát hiện đã được dọn gọn gàng, “Không tệ, có thể ở được rồi, nhưng vẫn hơi tối nhỉ.”Trình Nặc cũng thấy tối, bèn vén áo khoác dài treo ở cửa sổ lên, lại bật trời bên ngoài đã tối, đèn sợi đốt cũng mờ mờ, trong phòng không đủ ánh sáng.“Phải thay bóng đèn.” Tông Lãng Nặc bảo đúng thế, “Tôi đã mua bóng đèn rồi, có thể phiền anh thay giúp tôi được không?”Tông Lãng nói được. Trình Nặc đi qua lục tìm trong mấy túi đồ, lấy một chiếc bóng đèn tiết kiệm năng lượng ra đưa cho anh Lãng cầm lấy nhìn, hỏi cô “Cô mua một loại này à?”“Đúng thế.”Anh ta trả bóng đèn lại cho Trình Nặc, “Loại này không được, không cùng cỡ với đui đèn.”Trình Nặc ngạc nhiên, “Bóng đèn còn có cỡ hả?” Cô chỉ biết có loại 5 watt 10 Lãng giải thích “Đui đèn này là loại móc nối, còn bóng đèn là vặn xoắn, dĩ nhiên không được.”Anh ta dùng đinh cố định ổ điện trên tường, “Giữ bóng đèn lại để dùng, đổi đui đèn đi, chứ nó cũng cũ quá rồi.”Trình Nặc nghĩ chắc trong tiệm tạp hóa tự mua kia không có đui đèn rồi, phải sang bờ bên kia mua, vậy là phải đợi đến mai. Nhưng mua rồi cô cũng không biết lắp, chẳng lẽ lại bị anh ta lừa tiền?Người này gian xảo thật đấy.“Không cần.” Cô nói, “Cứ tạm thế cũng được.”Tông Lãng cười, “Được, nhà của cô cô làm chủ.”Lắp ổ điện xong thì bật cầu chì. Trình Nặc thử cắm bình nấu nước vào, có điện rồi.“Cám ơn anh.” Cô Lãng nhìn cô không đáp, môi nhếch lên, ý cười không Nặc vội phản ứng lại, “À, đợi tôi đi lấy tiền.”Cô lấy ví ra thì mới nhớ trên người mình giờ không có tiền mặt. Lại lục trong vali, hy vọng có thể lấy ra ít tiền. Nhưng xưa nay cô không có thói quen cất tiền lung tung, dĩ nhiên là không tìm thấy ngượng nghịu nói với anh “Tôi dùng hết tiền mặt trên người rồi, ngày mai lên trấn lấy rồi đưa cho anh có được không?”Tông Lãng rút điện thoại ra, “Không sao, Wechat hay Alipay cũng đều được.”
Cơm trưa rất phong phú, đều là các món sở trường của Tông Lãng, đầy ắp một bàn La, bác Ngô, vợ chồng chú Lưu, còn cả Bạch Nguyên và Tông Lãng, cộng thêm Trình Nặc, mấy người ngồi vây quanh bàn. Trình Nặc mua loại rượu ngon nhất trong tiệm bán, rót mỗi người một Nặc ngồi cùng Tông Lãng, lúc rót rượu cho anh, cô cố ý dừng lại, tay trật đi, rượu đổ ra ngoài ly, rồi nói với vẻ tiếc nuối “Ây da, sao lại đổ ra ngoài rồi, tiếc quá. Loại rượu này trong tiệm bán chỉ có mỗi hai chai, muốn mua thêm cũng không có, không biết ông chủ kia làm ăn thế nào nữa, hàng bán hết rồi cũng không biết lấy thêm.”Giọng Trình Nặc không lớn, mà trên bàn những người khác đều đã ăn, nhất là Bạch Nguyên, ăn xì xà xì xụp, căn bản không nghe thấy lời có Tông Lãng nghe thấy, anh cười khẽ, “Nói sớm rồi còn gì, ông chủ kia hơi đần.”Trình Nặc đang đứng, liếc nhìn đỉnh đầu anh rồi mới ngồi xuống, “Ây, em thấy anh ta không phải đần đâu, là kẻ gian đấy.”Cô vẫn nhớ chuyện anh giấu giếm thân phận chủ tiệm, lần trước bị anh dây dưa một đêm nên nhất thời quên mất, giờ đến tiệm bán đồ mua rượu mới nhớ đến mấy lời nhắn trong sổ ghi nợ, còn cả băng vệ sinh đột nhiên xuất hiện trên quầy. Trong lòng vừa ngọt vừa giận, thì ra từ lâu anh đã không có ý tốt’ rồi, còn nói gì mà chủ tiệm kính nhờ anh lắp camera, giờ nghĩ lại, tất cả đều là âm mưu, âm mưu nghĩ một hồi, cô quyết định vẫn chưa vạch trần, cô muốn xem xem anh có thể giả vờ tới khi bữa cơm mà ăn đến gần hai giờ, chủ lẫn khách đều vui mừng. Ăn xong, Trình Nặc liền tính tiền lương cho đội thi công. Về cơ bản nhà đã làm xong toàn bộ, chỉ có tường ngoài sân là chưa sửa. Sửa tường phải dùng cửa sổ, mà cửa sổ còn chưa làm, không biết phải đợi đến khi nào nên tính tiền lương người chú Lưu cũng không từ chối, sảng khoái nhận lấy. Chú La đã đồng ý sẽ làm cửa sân cho, lúc sắp đi nói “Ở nhà chú sẽ tranh thủ thời gian làm cửa sân cho cháu, khỏi tiền bạc gì cả, chắc chắn trước cuối năm sẽ đưa cháu.”Trình Nặc cảm kích cám ơn, vừa tiễn họ về thì Bạch Nguyên la hét nói chóng mặt, tửu lượng cậu không cao, chỉ uống được mấy ngụm là không nhúc nhích gì được nữa, nằm ngay trên xích đu ngủ Nặc cầm chăn mỏng đắp cho cậu rồi mới đi dọn dẹp bát đũa. Tông Lãng liếc nhìn Bạch Nguyên đã ngủ mà bực bội, vất vả lắm mới có thời gian ở riêng với Trình Nặc, nhưng lại để tên oắt này quấy biết làm gì nên chỉ có thể ra sân trước, táy máy khuôn cửa sổ, định tranh thủ mấy ngày rảnh tới đây sẽ làm cửa sổ cho Trình Nặc dọn dẹp tươm tất rồi lại đi chăm gà con vịt con. Bạch Nguyên vẫn chưa tỉnh, cho đến bốn giờ chiều, sợ cậu không bắt kịp chuyến phà, Trình Nặc mới đánh thức Nguyên tỉnh dậy vẫn còn lảo đảo, không đứng vững. Trình Nặc cười nói nếu sớm biết cậu không uống được rượu thì đã không cho uống Nguyên lại nói không sao “Chân hơi phiêu thôi, chứ đầu em vẫn còn tỉnh mà.” Nói xong đi được hai bước là lại chân nam đá chân chiêu, suýt nữa đã ngã Nặc không yên tâm để cậu về như thế, cô thay quần áo, định đưa cậu đi. Tông Lãng thấy thế thì cũng đi cùng.“Vừa hay phải lên trấn trên mua hai túi xi măng, dùng làm cửa sổ.” Anh giải là ba người cùng đi xe ba bánh, qua sông tới trấn đến nhà Bạch Nguyên lại phát hiện trong nhà cậu rất náo nhiệt, có rất nhiều người đến. Bố mẹ Bạch Nguyên nhiệt tình mời Tông Lãng và Trình Nặc vào ngồi. Nghe họ nói mới biết, thì ra đã sắp đến đại thọ một trăm tuổi của bà lão, mấy người trong nhà ông nội Bạch Nguyên đều đến cả, thương lượng muốn tổ chức đại thọ cho câu nói, người sống bảy mươi xưa nay hiếm*, bà lão lại còn một trăm tuổi, các con cháu chắt lại càng quý trọng, muốn làm long trọng. Ý của bọn họ là muốn mở tiệc ở nhà hàng trong thành phố, đến lúc đó cháu chắt nam nam nữ nữ trong nhà đều về, nhiều hơn trăm người, chắc chắn sẽ rất náo nhiệt.*Ngày xưa các cụ “định nghĩa” rằng 50 là già rồi thậm chí có nhiều địa phương 40 đã lên chức lão, cho nên “Thất thập cổ lai hy” tức sống đến 70 là chuyện hiếm trong vấn đề nhân thọ.Tuy nhiên bà Bạch nhân vật chính của sự kiện lại không muốn, cứ phồng má như đứa trẻ, buồn buồn không vui. Con cháu hỏi bà vì sao không vui, nhưng bà không tới khi Trình Nặc đến, bà lão mới tủi thân mở miệng, gọi Trình Nặc lại nói Nặc đứng cạnh ghế của bà, hỏi vì sao bà lại mất cụ thở dài, nói “Bà đã già thế rồi, không muốn đến thành phố dày vò.” Vừa nói vừa ngắm Trình Nặc, muốn nói gì đó rồi lại Nặc nhận ra, cười nói “Bà có lời gì cứ nói với cháu đi, không sao đâu ạ.”Trong mắt bà lão mang theo mong đợi, vuốt tay Trình Nặc, “Hầy, bà ấy, chỉ muốn làm đại thọ ở bên nhà cũ, nhưng mà, ngôi nhà kia giờ đã là của cháu rồi.”Người bên cạnh nghe thế thì bừng tỉnh, thì ra bà lão không vui vì chuyện này. Nhưng ngôi nhà cũ đó đã bán rồi, muốn làm thọ yến ở đấy thì đúng là không Nặc lại rất sẵn lòng, đại thọ trăm tuổi đấy, có thể cả đời này chưa chắc cô gặp được lần thứ hai. Hơn nữa bà lão cũng kết hôn trong căn nhà cũ đó, ở suốt cả đời, làm đại thọ ở đấy, nhất định là chấp niệm của thể hoàn thành niệm tưởng của bà lão, cô không thấy có gì là không tốt cả. Bèn đồng ý.“Vậy thì đến nhà cũ làm ạ, cháu hoan nghênh còn không kịp nữa là.”Bà lão thấy cô đồng ý, lập tức vui vẻ hẳn, vỗ tay Trình Nặc nói “Được lắm, con gái ngoan, làm đại thọ ở nhà cũ, cả đời này của bà đã trọn vẹn rồi.”Bố mẹ Bạch Nguyên vội nói cám ơn Trình Nặc, chỉ là thọ yến là chuyện lớn, nhà bọn họ lại đông khách, đến lúc đó nhốn nháo ồn ào, sợ làm Nặc nói không sao “Cháu thích náo nhiệt ạ, vừa hay cũng mới sửa nhà xong, làm ở đó, không có gì là không tiện cả.”Nếu cô đã nói như thế, người nhà họ Bạch cũng rất vui lòng. Lập tức bàn nhau xem tổ chức vào ngày nhật của bà lão là hai mươi tháng Chạp.* Nhưng theo tập tục ở nơi này, chúc thọ người lớn tuổi phải tổ chức trước một ngày, thế nên định vào ngày mười chín tháng Chạp.*Sinh nhật bà cụ được tính theo ngày âm.Trình Nặc giở lịch xem, vừa hay hôm đó là lập xuân. Lúc này cô mới phát giác, thì ra năm nay có hai mùa xuân*.*Vì năm Âm lịch 2017 bắt đầu vào ngày 28/1/2017 và kết thúc vào ngày 15/2/2018, Lập xuân sẽ diễn ra 2 lần, một lần vào ngày 3/2/2017 tức mồng 7 tháng Giêng và lần thứ 2 vào ngày 4/2/2018 tức 19 tháng Chạp.Rời khỏi nhà Bạch Nguyên, Tông Lãng dẫn cô đi mua xi măng, lúc đi ngang qua cửa hàng bán điện thoại di động, Trình Nặc thấy có bán giá ba chân đỡ điện thoại, lúc này bèn mua một cái, như thế sua này quay video cũng dễ dàng xi măng xong lại mua ít sắt thép cỡ bằng ngón cái, sau đó hai người mới chịu về. Lúc về nhà thì đã hơn năm giờ, Trình Nặc chỉ làm hai món mặn một món canh đơn giản để hai người cùng ăn. Ăn xong, Tông Lãng đi hòa xi măng ngay, chuẩn bị làm khuôn cửa Nặc thấy lạ, đi theo nhìn. Giá ba chân vừa mua được dịp sử dụng, cô để một bên điều chỉnh góc độ, quay lại quá trình Tông Lãng làm ra cũng rất đơn giản, hòa xi măng xong thì đổ vào khuôn, lại uốn sắt cho thích hợp, đặt trong xi măng làm khung, còn lại đợi gió thổi khô xi măng. Khuôn là loại ghép, đợi đến khi khô thì có thể tháo khuôn sân chỉ sụp đổ một phần, nếu nói sửa lại thì cũng chẳng dùng đến mấy cửa sổ, nhưng Trình Nặc lại thích nên mỗi loại đều làm hai ba cái. Sau khi tất cả đều lắp khung xong, đếm phải được chừng hơn hai mươi khung rồi thì đặt trong sân trước phơi khô, đến khi xong xuôi tất cả thì trời đã tối Nặc ra giếng múc nước rửa tay, Tông Lãng cũng lại gần rửa, rửa xong thì nhìn đồng hồ, đã gần tám giờ rồi.“Anh về trước đây.” Anh Nặc chuyển gà con vịt con vào phòng bếp, nghe thấy thế thì đầu tiên là ngẩn ra, sau đó ồ một tiếng, “Được.”Vừa dứt lời, anh liền xoay người rời đi, đi rồi?Trình Nặc đứng tại chỗ, đến khi thấy anh ra sân mới chắc chắn là đi thật. Chợt trong lòng như tắc nghẽn, còn nói mấy ngày nay sẽ ở cùng cô chứ, kết quả mới sớm thế đã về hòn đá nhỏ dưới chân, không nhìn bóng lưng anh nữa, cô quay người dọn dẹp phòng bếp, vào nhà lấy quần áo sạch chuẩn bị đi vệ sinh đã được sửa xong, rốt cuộc cô đã có thể tắm thoải mái nhà vệ sinh chính là cửa sau của căn nhà lúc trước. Cầm lấy quần áo, đi chốt cửa trước rồi lại khóa cửa sau, lúc này mới vào nhà vệ sinh. Chỉ ở có một mình, vẫn nên cảnh giác thì tắm trong nhà vệ sinh không lớn lắm, đã lắp bình nóng lạnh nên cũng không sợ lạnh. Vừa cởi áo khoác thì lại nghe thấy động tĩnh ở ngoài cửa, là tiếng bước chân, quanh quẩn ngay cạnh lòng chợt rét lại, rồi lại nghe thấy tiếng cửa mở, hiển nhiên người nọ đã đi vào nhà rồi. Trình Nặc sợ, không biết là ai đây. Nếu như là người quen, không thấy cô thì nhất định phải gọi, nhưng người này lại cứ im lặng mà tiến bản năng muốn lấy điện thoại gọi cho Tông Lãng, nhưng rồi mới phát hiện điện thoại đã để ở trên bàn, không đem theo bên lại nhìn xung quanh, trong nhà vệ sinh không có thứ đồ gì có thể sung làm vũ khí, chỉ có một cái chùi bồn cầu mới mua, miễn cưỡng có thể làm vũ cầm chặt chùi bồn cầu trong tay, dựa vào cửa nghe động tĩnh, trong đầu nghĩ nếu người nọ lập tức rời đi thì cô cũng sẽ không đuổi theo. Dù gì tự vệ vẫn quan trọng hơn. Nhưng tiếng bước chân kia mãi vẫn không đi nghĩ, không biết có phải cố ý ở lại trong nhà đợi cô về hay không. Càng nghĩ càng sợ, lại sợ người kia sẽ tìm được nhà vệ sinh, thế là vội tắt đèn. Cô nín thở chờ đợi trong bóng tối, chờ rất lâu mà vẫn không có động tĩnh gì. Lại nghĩ, nếu không thì bây giờ cứ xông ra, đi vào thôn nhờ giúp tự tiếp sức cho mình, thầm đếm một hai ba, sau đó lấy hết sức mở cửa nhà vệ sinh ra, giữ chặt cây chùi bồn cầu trước người rồi xong ra ngoài, nhưng bất ngờ lại đụng phải Nặc bị giật mình, cầm cây chùi bồn cầu khua khoắng lung tung, miệng lớn tiếng gọi tên Tông Lãng.“Làm gì đấy?”Trình Nặc dừng lại, trông thấy Tông Lãng ù ù cạc cạc.“Sao lại là anh chứ!” Cô buồn bực nói, lại đập cây chùi bồn cầu vào người anh, “Anh dọa chết em, dọa chết em rồi!”Tông Lãng an ủi cô “Đừng sợ đừng sợ, đây là sao?”Trình Nặc vốn nhát gan, vừa rồi còn bị dọa như thế, hốc mắt đã đỏ lên, “Không phải anh đã về rồi sao, sao lại tới nữa?”Tông Lãng vô tội nói “Mấy ngày không về, không biết mạch điện gặp vấn đề ở chỗ nào nên mất điện rồi, tắm cũng không được, nên không phải anh cầm quần áo đến chỗ em tắm sao.”Vừa nói vừa chỉ vào túi hành lý đặt cạnh cửa. Trình Nặc nhìn, nhét đầy một túi to đùng, đâu có giống là tới tắm thay bộ đồ đâu.“Vậy vì sao anh không lên tiếng, em còn tưởng trộm ghé nhà chứ.”Anh cười, “Anh thấy em không ở trong nhà, nhà vệ sinh lại sáng đèn, đoán em đang tắm nên mới không gọi.”Trình Nặc vẫn đang giận, lại cầm cây chùi đập vào người anh, có điều lực rất cuộc Tông Lãng cũng đã nhìn thấy vũ khí trong tay cô là gì, quát to một tiếng “Fuck!” Lại nhảy về sau ba bước lên, “Vừa rồi em dùng thứ đồ này quẹt mặt anh?!”Trình Nặc bật cười, đặt cây chùi bồn cầu xuống, “Mới mua mà, còn chưa dùng lần nào.”Tông Lãng nói thế cũng không được, vừa nói vừa ôm người vào nhà vệ sinh, một cước đá bay cửa, “Làm sao em có thể lấy cây chùi bồn cầu mà quẹt chồng em được, đúng là buồn nôn, mau mau, mau rửa sạch cho anh!”Trình Nặc chạy không thoát, giả vờ tội nghiệp tắm rửa cho anh, cả người mất hết sức lực, anh lại tốt bụng tắm giúp cô, lúc này mới thỏa mãn ôm cô vào lúc cô mơ màng, hỏi anh “Anh không về à?”Anh ôm cô vào lòng, bàn tay lướt dọc theo đường cong, thấp giọng trả lời.“Nhà mất điện rồi, có về cũng chẳng tiện, hay em thu nhận anh mấy ngày đi, anh còn có thể làm việc giúp em.”“Anh bảo đảm, nhất định sẽ siêng năm làm việc, rất ngoan rất nỗ lực, không sợ khổ không biết mệt, bất kể ngày đêm đều tùy thời nghe lệnh.”Trình Nặc lại nghe ra nghĩa khác trong câu nói, cắn một phát lên vai anh.“Anh không biết xấu hổ hả?”Anh cười, “Chẳng lẽ em không thích à? À, có lẽ biểu hiện vừa rồi của anh không tốt lắm, thế thì lại một lần nữa đi, nhất định anh sẽ biểu hiện tốt.”
Ebook Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ của tác giả Yên Bán CănEditor Qin ZồThể loại Hiện đại, điền văn, HESố chương 56 + ngoại truyệnVào năm hai mươi tám tuổi thi Trình Nặc bắt gặp chồng ngoại tình, mà người ngoại tình với chồng mình lại là bạn thân của mình,trong một đêm mất cả chồng lẫn bạn thân, niềm tin cùng tình yêu bị phản bội lòng chẳng tha thiết gì, đi xa tha hương, nhưng vận mệnh đã sắp đặt cô mua một căn nhà nhà, trồng vườn rau, nuôi gà nuôi vịt, đốn củi nấu cơm, cuộc sống quay về trạng thái nguyên thủy nhất, lại để tâm tình cô quên đi hết thảy, không chỉ nổi tiếng, mà còn thuận tiện bắt được một “trung khuyển” sống, mai nở hai lần*, gió xuân như ý.*Mai nở hai lần ý chỉ trải qua hai cuộc hôn nhân.
truyện mùa xuân ở căn nhà cũ